Nghiên cứu bao gồm 179 bệnh nhân mắc ung thư vú phụ thuộc hormone, HER2 âm tính, tham gia vào thử nghiệm PREDIX LumB của Thụy Điển. Trước khi phẫu thuật, tất cả bệnh nhân đều được điều trị bằng cả hai phương pháp, nhưng theo trình tự khác nhau. Họ được điều trị bằng hóa trị liệu tiếp theo là liệu pháp ức chế hormone kết hợp với thuốc palbociclib, có tác dụng làm chậm sự phân chia của tế bào ung thư, hoặc trình tự ngược lại.
Khi các nhà nghiên cứu phân tích kết quả, họ nhận thấy rằng các phương pháp điều trị đều dẫn đến sự giảm kích thước khối u tương tự nhau. Tỷ lệ sống sót cũng tương tự nhau bất kể việc điều trị bắt đầu bằng hóa trị hay bằng palbociclib và liệu pháp ức chế hormone.
Đồng thời, các phân tích cho thấy có một nhóm nhỏ các khối u có phản ứng kém hơn với hóa trị nhưng lại phản ứng tốt hơn với palbociclib khi kết hợp với liệu pháp ức chế hormone.
Để hiểu tại sao một số khối u không đáp ứng với hóa trị, các nhà nghiên cứu đã phân tích biểu hiện gen của khối u, mức độ hoạt động của các gen khác nhau trong khối u, trên các mẫu mô được lấy trước khi bắt đầu điều trị. Dựa trên những phân tích này, họ đã phát triển một mô hình gọi là CDKPredX, có thể xác định các khối u đáp ứng kém với hóa trị nhưng đáp ứng tốt hơn với palbociclib kết hợp với liệu pháp ức chế hormone.
Mô hình này dựa trên các mô hình biểu hiện gen trong khối u, bao gồm các gen liên quan đến phân chia tế bào, tín hiệu hormone và hệ thống miễn dịch. Khi các nhà nghiên cứu thử nghiệm mô hình này trên các nhóm bệnh nhân khác, họ đã quan sát thấy các mô hình tương tự.
Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng nghiên cứu này mang tính thăm dò và phân tích gen chưa sẵn sàng để sử dụng trong lâm sàng. Tuy nhiên, kết quả cung cấp những hiểu biết mới về lý do tại sao các khối u khác nhau lại phản ứng khác nhau với điều trị. |