Việt Nam là nước nông nghiệp và là một trong những nước xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới. Do đó lượng rơm rạ rất lớn để lại sau mỗi vụ thu hoạch trở thành chất thải cần được xử lý để chuẩn bị mặt bằng cho mùa vụ tiếp theo. Mặc dù có nhiều biện pháp bà con nông dân sử dụng rơm rạ saut hu hoạch như trồng nấm, ủ làm phân compost, lợp nhà, cày vùi vào đất, làm nhiên liệu đun nấu…, biện pháp đốt rơm rạ ngay tại đồng ruộng vẫn là biện pháp phổ biến nhất bởi nó đơn giản, nhanh chóng và thuận tiện nhất giúp bà con nông dân làm sạch đất chuẩn bị cho mùa vụ tiếp theo. Đốt rơm còn có vai trò làm giảm dịch bệnh, cỏ dại, côn trùng và trả lại dinh dưỡng cho đất như lân, kali. Việc đốt rơm rạ ngoài đồng ruộng đã thải ra một lượng lớn các chất ô nhiễm độc hại không được kiểm soát như bụi, khói, các chất hữu cơ và vô cơ, các chất khí gây hiệu ứng nhà kính như CO2, CH4, NOx, các hydrocarbon không phải methan (NMHC), các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC), các kim loại nặng và các hydrocarbon thơm đa vòng (PAHs). Do đó, thói quen đốt rơm sau mỗi vụ thu hoạch của bà con nông dân gây ô nhiễm môi trường không khí trên diện rộng, ảnh hưởng tới sức khỏe người dân, gây nên rất nhiều bệnh tật liên quan đến hô hấp, đặc biệt là trẻ em.

Ảnh minh họa.
(Nguồn: Internet)
Nghiên cứu này thực hiện đo đạc nồng độ phát thải một số chất ô nhiễm từ quá trình đốt rơm rạ sau thu hoạch trên đồng ruộng nhằm xác định mức độ đóng góp của các chất ô nhiễm từ quá trình đốt rơm rạ vào môi trường không khí. Nghiên cứu được tiến hành đo đạc tại 6 cánh đồng lúa khác nhau trên địa bàn huyện Gia Lâm, Hà Nội. Bụi PM2.5, PM10 xác định bằng thiết bị lấy mẫu bụi lưu lượng nhỏ, khí CO được bơm vào túi lấy mẫu và phân tích theo phương pháp trắc quang, CO2 xác định bằng máy đo khí Lutron GCH-2018 sử dụng cảm biến.
|