Ảnh minh họa.
Trên thế giới đã có nhiều nghiên cứu về tình trạng tổn thương tổ chức cứng của răng trên các vận động viên bơi lội được tiến hành. Một nghiên cứu gần đây của Baghele (2013) trên 100 vận động viên bơi lội ở tuổi thiếu niên tại Ấn Độ cho thấy: 90% có xói mòn răng, 94% có mất khoáng men răng, 88% có nhạy cảm ngà ở mức độ nghiêm trọng khác nhau, và đặc biệt mức độ mòn răng và mất khoáng men răng được chứng minh là tỷ lệ thuận với thời gian luyện tập bơi lội.
Nghiên cứu những sinh viên từ 18 tuổi trở lên, đang học tại lớp chuyên sâu bơi, trường Đại học Thể dục thể thao Từ Sơn – Bắc Ninh năm học 2013 – 2014, đồng ý tự nguyện tham gia nghiên cứu, không có cản trở để khám răng miệng, loại trừ sinh viên không đủ các tiêu chuẩn trên. Nghiên cứu cắt ngang mô tả trên 56 sinh viên > 18 tuổi trường Đại học Thể dục thể thao Từ Sơn –Bắc Ninh, được chọn ngẫu nhiên từ tổng số 90 sinh viên lớp chuyên sâu bơi lội của trường. Tổn thương mòn răng được khám và đánh giá dựa trên chỉ số TWI của Smith B.G.N và Knight J.K (năm 1984). Sử dụng test Schiff để đánh giá tình trạng nhạy cảm ngà.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, tỷ lệ mòn răng rất cao chiếm 96,43%: vị trí mòn ở cổ răng chiếm 68,98%, mặt nhai chiếm 16,54%, mặt ngoài chiếm 14,24%, mặt trong chiếm 0,25 %; mòn răng mức độ 1 chiếm 97,71%, mức độ 2 chiếm 2,29%. Tỷ lệ có nhạy cảm ngà khá cao chiếm 17,86%: nhạy cảm với kích thích lạnh 50,94%, kích thích chua 30,19%, kích thích ngọt 7,55%, kích thích khác 11,32%. Tỷ lệ mòn răng và nhạy cảm ngà của sinh viên bơi lội ở mức khá cao (96,43% có mòn răng, 17,86% có nhạy cảm ngà), việc tiếp xúc với nguồn nước bể bơi được sử lý bằng Clo trong thời gian dài mà không có các biện pháp bảo vệ có thể là yếu tố nguy cơ chính gây mòn răng và nhạy cảm ngà.
|