Ảnh: Sưu tầm.
Vải phế thải đang là một vấn đề nhức nhối cho môi trường và xã hội. Lượng vải phế thải này đều bị đốt bỏ hoặc chôn lấp, không những gây lãng phí một nguồn nguyên liệu mà còn gây ô nhiễm môi trường do khí dioxin sinh ra trong quá trình đốt. Nhóm nghiên cứu đã tiến hành tái chế vải phế thải từ nhựa polieste – R8202, chất đóng rắn butanox (C6H19O6) với tỷ lệ 2% so với khối lượng nhựa cần sử dụng và cốt vải theo tỷ lệ vải/khối lượng nhựa: 58 – 63%.
Kết quả cho thấy, vải tái chế có: độ bền nén biểu thị qua ứng suất cực đại: 78,56 – 142,80 Mpa và ứng với tải trọng 10%: 5104,7 – 6315,51 Mpa; độ bền kéo biểu thị qua ứng suất cực đại: 24,72 – 29,7 Mpa và modul: 812,28 – 1057,69 Mpa; độ bền uốn: 112,71–149,91 Mpa, modul: 15109,82– 17787,75 Mpa. Kết quả nghiên cứu cũng chỉ ra rằng khối lượng riêng của vật liệu cốt vải phế thải nhỏ hơn của vật liệu cốt sợi thủy tinh. Vật liệu polime compozit cốt vải phế thải khá bền, không dễ bị nổ, nhưng khả năng chịu cường lực thì không cao. Hơn nữa, vật liệu này có chi phí, giá thành thấp, đảm bảo về thẩm mỹ và các yêu cầu kĩ thuật. Do vậy, một số sản phẩm dân dụng và công nghiệp như cánh cửa, tấm lợp nhà, kiếm tập thể thao, chậu trồng hoa cây cảnh đã được sản xuất thử nghiệm đáp ứng được nhu cầu của thị trường. Một vài nhân tố khác có ảnh hưởng tới chất lượng sản phẩm như thời gian đóng rắn, hàm lượng độ ẩm, khả năng hút nước cần được nghiên cứu thêm. |