Ảnh minh họa
Năm trong số 100 người ở Tây Ban Nha bị rối loạn hoảng sợ, là một trong những bệnh về rối loạn lo âu, và người bệnh trải qua nỗi sợ hãi thường xuyên và đột ngột có thể ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của họ, thậm chí đôi khi khiến họ không có khả năng đi đến cửa hàng, lái xe hoặc giữ việc làm.
Căn bệnh này có một cơ sở sinh lý học thần kinh và di truyền và trong một thời gian nghiên cứu các nhà khoa học đã phát hiện ra những gene tham gia phát triển bệnh với một số gene có liên quan. Hiện nay, các nhà nghiên cứu từ Trung tâm Điều chỉnh Gene (CRG) đã tiết lộ rằng gene NTRK3 chịu trách nhiệm mã hóa protein cần thiết cho sự hình thành não, sự tồn tại của tế bào thần kinh và các kết nối thiết lập giữa chúng, là một yếu tố nhạy cảm với rối loạn hoảng sợ chịu ảnh hưởng của gene di truyền.
"Chúng tôi đã quan sát quy định của gene NTRK3 tạo ra sự thay đổi trong phát triển não dẫn đến các trục trặc trong hệ thống bộ nhớ có liên quan đến sợ hãi " theo giải thích của Mara Dierssen. "Đặc biệt, hệ thống này có hiệu quả hơn tại khâu xử lý thông tin sợ hãi, điều đó làm cho một người đánh giá quá cao các nguy cơ trong một tình huống và do đó cảm thấy sợ hãi hơn, và cũng có thể lưu giữ thông tin đó một cách lâu dài và nhất quán".
Các vùng khác nhau trong não của con người có trách nhiệm xử lý cảm giác này, mặc dù vùng hippocampus và hạch hạnh nhân đóng vai trò rất quan trọng. Một mặt, vùng hippocampus chịu trách nhiệm hình thành những ký ức và xử lý thông tin theo tình huống, có nghĩa là người đó có thể sợ ở những nơi mà họ có thể bị tấn công hoảng loạn, và mặt khác, hạch hạnh nhân là rất quan trọng trong việc chuyển đổi thông tin thành phản ứng sợ hãi sinh lý học.
Mặc dù các mạch hạch hạnh nhân được kích hoạt ở mọi người trong những tình huống cảnh báo, những gì các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra ở những người bị rối loạn hoảng sợ bị khích hoạt vùng hippocampus và kích hoạt thay đổi ở các mạch hạch hạnh nhân, dẫn đến sự hình thành quá nhiều những ký ức sợ hãi" theo giải thích của Davide D'Amico.
Họ cũng đã phát hiện ra Tiagabine, một loại thuốc điều chỉnh hệ thống ức chế sự sợ hãi trong não, có thể đảo ngược hình thành các ký ức hoảng sợ. Mặc dù thuốc có tác dụng làm giảm bớt các triệu chứng nhất định ở một số bệnh nhân", thuốc giúp bệnh nhân khôi phục lại hệ thống ký ức sợ hãi".
Rối loạn sợ hãi
Các cơn hoảng loạn là một triệu chứng quan trọng của rối loạn hoảng sợ. Các triệu chứng có thể kéo dài vài phút, xuất hiện đột ngột và lặp đi lặp lại, và người bệnh có phản ứng vật lý tương tự như phản ứng báo động đối với nguy hiểm thực sự, có liên quan đến đánh trống ngực, toát mồ hôi lạnh, chóng mặt, khó thở, ngứa ran, buồn nôn và đau dạ dày. Họ cảm thấy lo lắng liên tục khi phải đối mặt với một tấn công khác.
Nghiên cứu này do các nhà nghiên cứu CRG cho thấy cách thức mà những ký ức từ một cuộc tấn công hoảng loạn được lưu giữ tạo ra các rối loạn, thường xuất hiện từ giai đoạn 20 đến 30 tuổi. Mặc dù bệnh có một cơ sở di truyền, bệnh cũng bị ảnh hưởng bởi các yếu tố môi trường khác, chẳng hạn như tích lũy căng thẳng.
Hiện nay, chưa có phương pháp điều trị cho căn bệnh này, bệnh được điều trị bằng thuốc ngăn chặn các triệu chứng nghiêm trọng, cũng như với các liệu pháp điều trị nhận thức, nhằm mục đích giúp bệnh nhân học cách đối phó với các cuộc tấn công tốt hơn" Vấn đề là các loại thuốc có nhiều tác dụng phụ và tâm lý trị liệu là không thực sự nhằm vào những thời điểm cụ thể trong quá trình hình thành và quên đi ký ức sợ hãi. Trong nghiên cứu của chúng tôi đã xác định các yếu tố cụ thể tạo ra những ký ức lo sợ có thể giúp phát triển các loại thuốc mới và cũng có thể xác định các thời điểm quan trọng để áp dụng liệu pháp nhận thức". |