Khoa học Đời sống [ Đăng ngày (17/03/2021) ]
Nghiên cứu quy mô toàn cầu về đồ chơi nhựa phát hiện hơn 100 chất có thể gây hại cho trẻ em
Trong một nghiên cứu với quy mô toàn cầu (được xuất bản mới đây trên tạp chí Enviroment International), nhóm các nhà nghiên cứu đến từ Đan Mạch, Mỹ và Pháp đã đánh giá các thành phần hóa học của đồ chơi và ước tính mức độ phơi nhiễm của con người với các chất này.

Trong số 419 hóa chất được tìm thấy trong vật liệu nhựa cứng, mềm và xốp được sử dụng trong đồ chơi trẻ em, các nhà khoa học đã xác định được 126 chất có thể gây hại cho sức khỏe của trẻ em thông qua việc tác động gây ung thư hoặc không gây ung thư, bao gồm 31 chất làm dẻo, 18 chất chống cháy và 8 chất tạo mùi thơm. Theo các nhà nghiên cứu, luật pháp ở nhiều quốc gia chỉ quy định việc sử dụng một số hóa chất độc hại tiềm ẩn trong đồ chơi bằng nhựa, nhưng lại không có cách tiếp cận nhất quán trên phạm vi quốc tế và các biện pháp bảo vệ hiện tại không nghiêm cấm trên phạm vi rộng lớn các chất độc hại tiềm tàng mà đồ chơi được làm từ đó.

Các quy định hiện hành thường tập trung vào các hóa chất cụ thể, ví dụ như phthalate, chất chống cháy brom hóa và kim loại, trong khi đồ chơi bằng nhựa của trẻ em lại có nhiều loại hóa chất được tìm thấy có nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe của trẻ em. Bên cạnh đó, một số chất phụ gia độc hại và bị cấm vẫn được tìm thấy trong đồ chơi bằng nhựa cũng trên các thị trường được quản lý, ví dụ như trong trường hợp tái chế nhựa bị ô nhiễm mà người sản xuất không biết hoặc không có quy định tại nước sản xuất.

Để làm nổi bật quy mô của nghiên cứu, nhóm nghiên cứu đã đưa ra một danh sách các thành phần hóa học của vật liệu đồ chơi - điều mà các nhà sản xuất sản phẩm không muốn tiết lộ, nhưng vẫn được các nhà khoa học phân tích trong các cuộc điều tra trước đó. Nghiên cứu đã tập hợp dữ liệu hóa học từ 25 nghiên cứu đã được đánh giá, thẩm định. Danh sách các hóa chất của vật liệu đồ chơi được xếp hạng về mức độ ưu tiên rủi ro từ cao đến thấp. Các nhà nghiên cứu đã kết hợp hàm lượng hóa chất được báo cáo trong vật liệu đồ chơi với đặc điểm vật liệu và cách sử dụng đồ chơi, chẳng hạn như thời gian một đứa trẻ thường chơi với một món đồ chơi, nó có cho vào miệng hay không và số lượng đồ chơi được tìm thấy trong một hộ gia đình cho mỗi đứa trẻ... Những thông tin này được sử dụng để tính toán mức độ phơi nhiễm bằng cách sử dụng các mô hình cân bằng khối lượng và so sánh liều lượng phơi nhiễm với liều lượng có khả năng gây ra rủi ro nhưng có thể chấp nhận được đối với trẻ em.

Trong số 126 hóa chất cần quan tâm được xác định trong nghiên cứu, 27 chất (bao gồm nhiều chất phthalate, chất chống cháy và chất làm dẻo) đã được quy định không được sử dụng, nhưng vẫn xuất hiện trong các đồ chơi được thử nghiệm. Ngoài ra, các nhà nghiên cứu cũng xác định được 17 hóa chất không xuất hiện trong các danh sách ưu tiên khác (các hóa chất cần quan tâm khác được xác định trong nghiên cứu bao gồm các chất có thể gây hại, nhưng xuất hiện trong mức chấp nhận được, hoặc không thể định lượng về mức độ rủi ro vì nhiều lý do khác nhau) đối với đồ chơi bằng nhựa. Tuy nhiên, một số chất này được gọi là 'chất thay thế đáng tiếc' vì các chất này bắt đầu được sử dụng để thay thế cho các chất hóa học có hại đã biết.

Trong tương lai, nhóm nghiên cứu cho biết, một tập hợp các ngưỡng được gọi là 'hàm lượng hóa chất tối đa có thể chấp nhận được' có thể được sử dụng để thiết lập giới hạn về lượng hóa chất cần quan tâm bên trong đồ chơi, góp phần thu hẹp khoảng cách giữa các hệ thống quản lý khác nhau đang tồn tại hiện nay. Vì cùng một loại hóa chất có thể được tìm thấy ở các nồng độ khác nhau trên các vật liệu đồ chơi, nghiên cứu đã ước tính 'hàm lượng hóa chất tối đa có thể chấp nhận được' cho tất cả các chất được tìm thấy trong đồ chơi bằng nhựa. Đây là căn cứ khoa học cho phép các nhà hoạch định chính sách có liên quan phát triển các tiêu chuẩn cho các hóa chất khác nhau trong các ứng dụng khác nhau, đồng thời giúp các doanh nghiệp sản xuất đồ chơi đánh giá lượng hóa chất được sử dụng cho một chức năng cụ thể so với các tiêu chuẩn đó.

Tuy nhiên, các tác giả của công trình nghiên cứu khuyến cáo: ngay từ bây giờ, những người ra quyết định gần gũi nhất là cha, mẹ có thể hành động dựa trên kết quả nghiên cứu được công bố. Điều đơn giản nhất cần làm là hạn chế việc vây quanh trẻ bằng đồ chơi được sản xuất bằng nhựa. Theo họ, trẻ em ở các nước phương Tây tích lũy trung bình 18,3 kg vật liệu đồ chơi bằng nhựa mỗi năm. Một cách hiệu quả và thiết thực để giảm tiếp xúc với các hóa chất ưu tiên có trong đồ chơi nhựa là giảm lượng đồ chơi mới được đưa vào các hộ gia đình của chúng ta hàng năm.

Thu Hường
Theo Tạp chí Khoa học và Công nghệ Việt Nam (ntptuong)
In bài viết  
Bookmark
Ý kiến của bạn

Mẹo vặt  
 
Cách loại bỏ chất độc hại trong món canh măng khô ngày Tết
PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh cho biết, để măng không bị mốc, người ta sẽ để măng xếp giàn xông khí lưu huỳnh (SO2). Đây là chất khử rất mạnh tiêu diệt nấm mốc, nấm men, vi sinh vật trong măng làm măng trắng nhưng lại có hại cho sức khỏe.


 

Video




© Copyright 2020 Trung tâm Thông tin Khoa học và Công nghệ - Sở Khoa học & Công nghệ TP. Cần Thơ
Địa chỉ: 118/3 Trần Phú - Phường Cái Khế - Quận Ninh Kiều - thành phố Cần Thơ
Giấy phép số: 05/ GP-TTĐT, do Sở Thông tin và Truyền Thông thành phố Cần Thơ cấp ngày 23/5/2017
Trưởng Ban biên tập: Ông Vũ Minh Hải - Giám Đốc Trung tâm Thông tin Khoa học và Công nghệ - Sở Khoa học & Công nghệ TP. Cần Thơ
Ghi rõ nguồn www.trithuckhoahoc.vn khi bạn sử dụng lại thông tin từ website này
-->